ĐỨNG SAU NHỮNG THÀNH CÔNG

“CÔ TẤM NGÀY NAY”

Trong những năm tháng hoạt động của BBT Việt Nam, dưới những thành công hào nhoáng, rực rỡ luôn luôn có một dấu chân lặng lẽ âm thầm. Đôi chân ấy- con người ấy là một hình mẫu tiêu biểu của sự cần cù, cần mẫn, cẩn thận và sự kiên cường đáng nể phục- hàng ngàn hàng vạn sản phẩm quay lại tìm tới đôi bàn tay dẻo dai của anh để chúng trở nên hoàn mỹ hơn. Người đó chính là trưởng phòng kỹ thuật của công ty BBT Việt Nam với tên gọi thân thuộc của anh chị em trong công ty trìu mến: cô Tấm Thùy

3

Anh Thùy miệt mài trong công tác bảo hành

4

Công việc nhàm chán hàng ngày không làm nản chí anh

Cứ bơm rồi sờ- sờ được lại vá. Công việc nhàm chán là thế nhưng anh đâu có nề hà, than thở với ai. Trong căn phòng chưa đầy 15m2 với hàng chục thùng các tông chứa sản phẩm bảo hành cứ vơi dần vơi dần dưới sự miệt mài cặm cụi của một con người vóc dáng bé nhỏ nhưng mang trong người là sự bền bỉ rắn rỏi sắt thép.

Từng ngày ở đây tôi được cảm nhận trải nghiệm từng tí từng tí những công việc của anh. Bắt đầu với công việc tìm lỗ thủng trên từng sản phẩm, công việc tuy đơn giản nhưng với bản tính con người nóng vội, hăng hái của tuổi trẻ như tôi thì nó giống như “ mò kim đáy bể” vậy. Nhiều khi mệt mỏi chúng tôi bông đùa với nhau rằng: “ đã thủng thì sao không thủng cho to nhỉ” . Kiên trì- bền bỉ lần mò từng cái đệm cái bể cái ghế đến khi tìm được lỗ thủng thì một cảm giác rất đỗi nhẹ nhàng đến kỳ lạ, một gánh nặng đã được chút bỏ trong tâm can.

Công việc sau khi tìm được lỗ thủng sẽ vô cùng đơn giản, bô keo dán miếng vá và đè vật nặng lên trong vòng 8 tiếng là xong.
Cùng tham gia cùng trải nghiệm tôi dần dà học dược nhiều điều, rèn luyện tính kiên trì bền bỉ của chính bản thân mình. Một đức tính mà ở tuổi của tôi không nhiều  ai có được. Cảm ơn anh.

Có bàn chân lặng lẽ,

Giữa dòng đời như nước cuốn.

Chập chờn trắng đen không thể nhìn thấy đáy.

Từ trong bão giông vẫn nghe tiếng gọi,

Năm tháng xa mờ như mây bay.

Ai khóc, ai cười ngang qua đây,

Cuộc đời như giấc mộng trả vay.

Ai giữ ngọn lửa trông đêm đen,

Ai đếm những bàn chân vô danh.

Gửi làn hương thầm theo về trong gió,

Suốt chặng đường gian nan.

( Trích từ bài hát: Những bàn chân lặng lẽ)

Phú Hội

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *